Tiếng Gõ Trong Bức Tường Bê Tông Khiến Cả Công Trường Câm Lặng-ruby - Chainityai

Tiếng Gõ Trong Bức Tường Bê Tông Khiến Cả Công Trường Câm Lặng-ruby

Tôi nhận việc ở công ty xây dựng đó vì không còn đường lùi. Một tháng trước, tôi đứng trước cổng công trình giữa Naucalpan và lối ra về Ciudad de México, tay cầm casco mượn, trong túi còn đủ tiền đi xe buýt hai ngày.

Ở nhà, con gái tôi mới biết gọi tôi bằng giọng líu ríu. Chủ nhà đòi tiền. Mẹ con bé nhắn rằng sữa sắp hết. Tôi đọc tin nhắn đó dưới nắng xi măng trắng lóa và tự hứa sẽ không làm hỏng cơ hội này.

Công trình là một tòa tháp đang lên khung. Từ xa nhìn nó giống một bộ xương khổng lồ bằng sắt và bê tông. Gần lại, nó có mùi riêng: mùi vôi khô, dầu máy, nước bẩn đọng dưới tầng hầm và mồ hôi dính vào áo phản quang.

Image

Tôi từng làm qua vài công trình nhỏ, nhưng chưa bao giờ ở nơi nào lớn đến vậy. Người ta không đi bộ ở đó, người ta chạy. Không nói, người ta hét. Không nghỉ, người ta ngủ gục trên bao tải khi máy trộn còn gầm sau lưng.

Ngày đầu tiên, kỹ sư Salgado đi qua hàng thợ mới với chiếc casco sạch đến khó chịu. Ông ta nói chuyện như người đã quen ra lệnh. Khi cười, mắt ông ta không hề cười theo.

Ông ta chỉ lên tòa nhà và đùa: “El que menos chambee se va a quedar cuidando el edificio para siempre.” Ai lười nhất sẽ ở lại trông tòa nhà mãi mãi.

Một số người cười. Một số người cúi đầu. Tôi cười theo nửa miệng vì nghĩ đó là kiểu đùa công trường, loại đùa mà người ta dùng để làm nhẹ đi những thứ nặng quá không nói được bằng giọng bình thường.

Người không cười là Tacho.

Tacho đã già, nhưng không chậm. Tay ông chai như gỗ, mắt lúc nào cũng nhìn trước một nhịp. Ông là người dạy tôi cách buộc thép không để nó xé tay, cách nhìn giàn giáo bị lắp ẩu, và cách nghe tiếng máy để biết khi nào nên tránh ra.

Ông cũng dạy tôi một điều kỳ lạ hơn: không nhận rượu trong công trường. Không uống một ngụm nào, dù miễn phí. Không để ai thấy mình say, yếu, nợ nần hay quá cần được thương hại.

“Ở đây,” Tacho nói trong ngày thứ ba của tôi, “thằng sống lâu không phải thằng khỏe nhất. Là thằng đừng khiến người khác nhớ mặt vì lý do sai.”

Tôi tưởng ông già quá đa nghi. Sau này, tôi hiểu ông không hề nói quá.

Beto xuất hiện trong đời tôi như một câu hỏi không ai muốn trả lời. Cậu ta không mạnh, không chăm, cũng chẳng có nghề. Cậu ta đi muộn, làm ít, trốn trong nhà vệ sinh, hút thuốc cạnh tambos và luôn có mùi bia cũ trên người.

Ở bất cứ công trình nào khác, kiểu người như Beto bị chửi, bị trừ tiền, hoặc bị đuổi ngay. Ở đây thì không. Beto được cho thêm cơm. Được đưa bia caguama. Được ngủ trong bóng râm mà không ai đánh thức.

Lúc đầu, tôi ghen tức theo kiểu rất đời thường. Tôi cần từng đồng công nhật, còn cậu ta lãng phí việc mà vẫn được đối xử như người có ô dù. Tôi nghĩ chắc Beto có họ hàng với ai trong văn phòng.

Một chiều thứ Ba, đúng 5:47 theo điện thoại của tôi, tôi thấy Beto ngồi cạnh đống cát, uống bia từ chai lớn. Mặt cậu ta đỏ, mắt đục, áo cam loang xi măng. Capataz đi ngang chỉ cười.

Tôi không chịu được nữa. Tôi hỏi Tacho tại sao người ta tha cho Beto hết lần này đến lần khác. Tacho không trả lời ngay. Ông chỉ buộc nốt đoạn thép, kéo găng tay ra, rồi bảo tôi làm việc tiếp.

Tôi vẫn nói. Tôi bảo nếu là tôi đến muộn trong tình trạng đó, chắc đã bị đuổi trước giờ ăn trưa. Tôi nói công trường phải có luật. Tôi nói Salgado đang thiên vị trắng trợn.

Tacho bất ngờ nắm áo phản quang của tôi và kéo tôi vào cuarto de herramientas. Cánh cửa đóng sầm sau lưng. Trong phòng, mùi sắt gỉ và dầu máy nồng đến mức tôi thấy cổ họng mình se lại.

Ông áp sát mặt tôi, giọng hạ thấp. “Nghe kỹ, morro. Ở đây, thằng nào được cưng là thằng được chọn.”

Tôi hỏi chọn để làm gì.

Tacho im lặng lâu. Bên ngoài, búa gõ vào thép vang từng tiếng đều đều. Âm thanh ấy lúc đó bỗng giống tiếng ai gõ từ trong một cái hộp kín.

“Để bỏ nó vào trong,” ông nói.

Tôi bật cười vì phản xạ. Không ai muốn tin một câu như vậy ngay lần đầu nghe thấy. Não người có cách tự bảo vệ nó khỏi những điều quá kinh tởm bằng cách biến chúng thành chuyện đùa.

Tacho không cười. Ông kể rằng trong các công trình lớn, chuyện ấy luôn được truyền tai. Có nơi chỉ là mê tín. Có nơi là lời đe dọa. Nhưng có nơi, người ta thật sự chọn một kẻ không ai tìm ngay, cho ăn, cho uống, làm hắn tưởng mình may mắn.

Rồi đến lúc đổ bê tông cuối cùng của một zapata, một cột kín, hoặc một muro ciego, người đó biến mất. Không giấy tờ. Không hỏi han. Không vết máu. Chỉ có bê tông mới, láng và nặng.

“Đừng lặp lại,” Tacho nói. “Đừng hỏi ai. Ở đây bê tông che được mọi thứ.”

Tôi muốn không tin. Tôi tự nhủ ông già bị ám ảnh bởi những chuyện người ta kể quanh bữa trưa. Tôi tự nhủ kỹ sư Salgado chỉ là người xấu tính, không phải quái vật.

Nhưng sau cuộc nói chuyện đó, tôi bắt đầu nhìn mọi thứ khác đi. Tôi nhìn cách Salgado cười khi Beto say. Tôi nhìn cách capataz quay mặt khi Beto ngủ. Tôi nhìn cách những người lâu năm im lặng mỗi khi câu đùa “ở lại trông tòa nhà mãi mãi” được nhắc lại.

Những nơi bẩn nhất thường không giấu tội ác bằng bóng tối. Chúng giấu bằng tiếng ồn, bảng chấm công và những người đã học cách cúi đầu.

Năm ngày trước khi bàn giao, Beto không đến.

Không ai hỏi. Không ai gọi. Không ai chửi vì thiếu người. Salgado nói cậu ta chắc “đi nhậu với một con đàn bà nào đó” rồi gạt chuyện sang tiến độ đổ bê tông. Câu nói ấy rơi xuống giữa sân như một viên đá, nhưng không ai nhặt lên.

Tôi kiểm tra sổ chấm công treo gần caseta. Tên Beto vẫn có vết bút xanh từ thứ Sáu. Trong nhà ăn, khay nhôm méo mà cậu ta hay dùng nằm ở góc, còn dính vệt đậu khô. Gần tambos, tôi thấy một nắp chai caguama bị dẫm bẹp.

Ba chi tiết ấy không chứng minh được gì. Nhưng chúng bám vào đầu tôi suốt đêm.

Read More

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *