Cô Giúp Việc 17 Tuổi Và Bí Mật Tầng Ba Trong Biệt Thự Triệu Phú-mdue - Chainityai

Cô Giúp Việc 17 Tuổi Và Bí Mật Tầng Ba Trong Biệt Thự Triệu Phú-mdue

HỒI 1 — CÔ GÁI BỊ GỬI ĐI

Maria Fernanda lớn lên ở Iztapalapa, một khu phố nơi người ta học cách đếm từng đồng trước khi học cách mơ. Căn nhà của cô nhỏ, nóng rát vào mùa hè và lạnh buốt khi gió về.

Ở đó, giấc mơ không bị cấm bằng lời. Nó bị bóp nghẹt bằng hóa đơn, tiếng thở dài của mẹ, và mùi rượu cũ vương trên áo của bố mỗi lần ông trở về.

Image

Maria muốn học. Cô muốn học xong, vào trường sư phạm, rồi đứng trước bảng đen với phấn trắng trong tay. Cô muốn trở thành người giáo viên từng cứu một đứa trẻ bằng một câu nói dịu dàng.

Nhưng trong nhà cô, ước mơ ấy bị xem là xa xỉ. Mẹ cô tin con gái sinh ra để đỡ đần gia đình. Bố cô chỉ tin vào tiền, và càng say ông càng tàn nhẫn.

Ngày Maria 17 tuổi, mẹ cô đặt một túi nilon cũ lên bàn. Bên trong là vài bộ quần áo gấp vội, mùi xà phòng rẻ tiền và sự im lặng của một quyết định không cho phép cãi lại.

“Ngày mai con nghỉ học,” mẹ cô nói. “Một người quen đã kiếm cho con công việc tốt. Làm cho người giàu. Có ăn ở. Tám ngàn peso một tháng.”

Maria nghe thấy tiếng tim mình đập trong tai. Cô nhìn chiếc túi, rồi nhìn mẹ, hy vọng người phụ nữ ấy sẽ bật cười và nói rằng đó chỉ là thử thách.

Không có tiếng cười nào cả.

Cô khóc. Cô xin thêm một năm. Cô hứa sẽ vừa học vừa làm, sẽ không ăn nhiều hơn, sẽ tiết kiệm từng đồng. Nhưng mẹ cô quay mặt đi như sợ lòng mình mềm lại.

Bố cô ném một chiếc ly xuống nền. Thủy tinh vỡ ra dưới chân, âm thanh khô và sắc. “Nếu mày không kiếm ra tiền,” ông hét, “mày vô dụng.”

Sáng hôm sau, Maria rời khỏi trường trước khi kịp chào tạm biệt bạn bè. Cô ngồi trên xe đến Las Lomas de Chapultepec, ôm túi nilon vào lòng như ôm phần đời cuối cùng của mình.

Những cánh cổng sắt ở Las Lomas cao đến mức bầu trời cũng bị chia thành từng ô. Sau mỗi cánh cổng là biệt thự, vườn rộng, gara sáng bóng và những cuộc đời tưởng như không bao giờ biết thiếu thốn.

Biệt thự De la Vega khiến Maria đứng sững. Sàn cẩm thạch phản chiếu bóng cô như mặt nước. Đèn chùm pha lê lạnh lẽo trên cao. Khu vườn rộng hơn cả con phố nơi cô lớn lên.

Nó giống một cung điện. Nhưng ngay từ bước đầu tiên, Maria cảm thấy cung điện đó không ấm. Sự giàu có ở đây sáng, sạch, đắt tiền, và lạnh đến mức làm người nghèo thấy mình nhỏ lại.

Bà Isabel de la Vega, chủ nhà, nhìn cô như nhìn một món đồ được giao đến. “Con bé này gầy quá,” bà nói với quản gia, không buồn hỏi tên Maria.

Từ ngày đó, Maria học luật của biệt thự. Dậy lúc năm giờ. Lau sàn. Giặt quần áo. Dọn bếp. Đánh bóng tay vịn. Không ngồi phòng khách. Không nhìn khách quá lâu. Không nói trước.

Và có một luật được nhắc bằng giọng thấp hơn tất cả: đừng gây tiếng động gần phòng cậu chủ trẻ trên tầng ba. Không ai giải thích thêm. Không ai cần giải thích.

HỒI 2 — TẦNG BA BỊ LÃNG QUÊN

Người sống trên tầng ba là Alejandro de la Vega, con trai cả của gia đình. Anh 20 tuổi, hơn Maria 3 tuổi, và từng là niềm tự hào trong những bức ảnh được treo kín hành lang.

Trước tai nạn, người ta nói anh sáng dạ, đẹp trai, bướng bỉnh và đầy sức sống. Ba năm trước, trên đường từ Monterrey về thành phố Mexico, một vụ va chạm đã thay đổi tất cả.

Đôi chân của Alejandro gần như liệt hoàn toàn. Bác sĩ đến rồi đi. Chuyên gia đưa ra hy vọng rồi rút lại. Thiết bị vật lý trị liệu được mua về, bóng loáng, đắt đỏ, rồi dần phủ bụi.

Gia đình De la Vega có tiền cho mọi thứ, ngoại trừ việc nhìn thẳng vào nỗi đau của con trai mình. Họ chọn cách giấu anh trên tầng ba, như thể sự bất lực của anh làm bẩn hình ảnh hoàn hảo.

Don Ricardo, cha của Alejandro, thường xuyên đi công tác. Bà Isabel bận những bữa tiệc từ thiện, buổi chụp hình và những cuộc gặp gỡ nơi bà vẫn được khen là người mẹ mẫu mực.

Dưới tầng trệt, những vị khách uống rượu trong ly pha lê và khen căn nhà tuyệt đẹp. Trên tầng ba, Alejandro ngồi một mình, nghe tiếng đời sống đi qua bên dưới mà không chạm đến mình.

Maria nhìn thấy anh lần đầu khi mang khăn sạch lên. Cửa phòng hé mở. Anh ngồi trên xe lăn, quay lưng ra cửa sổ, ánh chiều phủ lên mặt anh một lớp vàng mỏng.

Anh đẹp trai, nhưng vẻ đẹp ấy giống một ngọn đèn bị bỏ quên trong căn phòng khóa kín. Đôi mắt anh không nhìn cô. Chúng nhìn ra ngoài như đã ngừng chờ đợi.

Quản gia kéo Maria đi ngay. “Không bao giờ đến gần phòng cậu Alejandro nếu chưa được phép,” ông cảnh báo. “Cậu ấy không thích người khác nhìn thấy mình.”

Vài ngày sau, bà Isabel gọi Maria lên. Bà ngồi bên tách trà sứ, giọng phẳng như đang giao thêm một món việc nhà. Từ giờ Maria sẽ mang thức ăn và dọn phòng cho Alejandro.

“Chỉ làm điều được bảo,” bà Isabel nói. “Không nói chuyện nếu không cần. Không chạm vào nó nếu chưa được phép. Và không kể với ai những gì cô thấy.”

Maria đáp vâng. Nhưng trong bụng cô quặn lại. Có điều gì đó trong cách bà dùng chữ “nó” khiến căn phòng vốn thơm trà cũng trở nên khó thở.

Lần đầu Maria bước vào phòng Alejandro, tay cô run đến mức khay thức ăn va nhẹ vào tách. Căn phòng rộng, sang trọng, đầy sách, thuốc, và thiết bị trị liệu được xếp gọn quá mức.

Nhưng nó không có hơi người. Rèm nặng. Cửa sổ ít mở. Không khí có mùi thuốc, bụi mịn và nỗi buồn bị giữ lâu ngày trong phòng kín.

Alejandro không quay lại. “Để đó rồi đi,” anh nói. Giọng anh thấp, mệt mỏi, và tức giận như thể mọi người bước vào phòng đều mang theo cùng một ánh nhìn thương hại.

Read More

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *