Bí Mật Tu Viện: Đứa Trẻ Cuối Cùng Và Dải Băng Y Tế-chloe - Chainityai

Bí Mật Tu Viện: Đứa Trẻ Cuối Cùng Và Dải Băng Y Tế-chloe

Trong Tu viện Santa Lucía, mọi thứ đều được ghi lại bằng mực xanh và chữ nhỏ. Giờ mở cổng. Giờ đóng cổng. Ai mang rau đến. Ai để lại bánh mì. Ai được phép vào phòng thuốc.

Mother Caridad tin vào những cuốn sổ đó gần như tin vào lời cầu nguyện. Chúng là cách bà bảo vệ các sơ trẻ trong một nơi mà thế giới bên ngoài không bao giờ được phép tràn vào.

Sister Esperanza đến nhà dòng với đôi mắt hiền và thói quen xin lỗi ngay cả khi cô không làm gì sai. Cô làm việc trong vườn rau, giặt áo lễ, chăm những sơ già đau khớp mỗi mùa lạnh.

Image

Mother Caridad thương cô như một đứa con tinh thần. Bà từng giao cho Esperanza chìa khóa tủ khăn trẻ sơ sinh sau lần sinh đầu tiên, vì không ai bế Miguel dịu dàng hơn cô.

Niềm tin ấy chính là điều khiến chuyện xảy ra sau đó trở nên đáng sợ. Vì mọi cánh cửa Mother Caridad nghĩ mình kiểm soát đều đã được mở bằng thứ không phải chìa khóa.

Lần mang thai đầu tiên bắt đầu trong vườn rau. Esperanza ngã xuống giữa luống cải, mặt trắng như vải giặt phơi sương. Doctor Paloma được gọi đến lúc 4:27 chiều theo ghi chú trong sổ trực.

Bác sĩ nghe tim thai trong căn phòng nhỏ cạnh nhà nguyện. Khi âm thanh ấy vang lên, không ai dám nói gì. Một tu viện không có đàn ông vừa nghe thấy bằng chứng của một điều không thể.

Doctor Paloma bảo có thể là “một hiện tượng hiếm” và yêu cầu giữ kín để bảo vệ danh dự Esperanza. Bà ta điền một phiếu khám sản khoa, ký tên, đóng dấu phòng khám San Gabriel.

Mother Caridad giữ bản sao trong ngăn bàn khóa kín. Khi đứa bé đầu tiên chào đời, bà không biết nên khóc vì vui hay vì sợ. Esperanza chỉ ôm con và thì thầm rằng Chúa đã gửi món quà.

Lần thứ hai xảy ra khi đứa trẻ đầu tiên còn chưa nói rõ chữ. Những cơn buồn nôn trở lại. Những cơn chóng mặt trở lại. Doctor Paloma lại đến, lại ký giấy, lại nói rằng sự im lặng là nhân từ.

Nhưng im lặng không phải lúc nào cũng là nhân từ. Có những sự im lặng chỉ là chiếc khăn phủ lên thứ đang thối rữa bên dưới.

Mother Caridad bắt đầu kiểm tra sổ cổng kỹ hơn. Không có khách nam. Không có thợ sửa ống nước. Không có người giao hàng lạ. Không có vết khóa bị cạy trong ba năm.

Bà ghi chú riêng trong một cuốn sổ bìa nâu: ngày Esperanza chóng mặt, ngày Doctor Paloma đến, ngày có mùi cồn y tế trong phòng thuốc, ngày Esperanza ngủ sâu bất thường sau “thuốc bổ.”

Đến sáng hôm ấy, khi Esperanza đứng trước mặt bà với Miguel trong tay và nói “Mother, I think I am pregnant. Again,” Mother Caridad không còn nghe nó như lời báo tin nữa.

Bà nghe nó như tiếng chuông báo động.

Trong vài phút đầu, bà vẫn làm điều mình luôn làm: giữ bình tĩnh. Bà hỏi lại, nhìn mặt Esperanza, tìm dấu hiệu nói dối, tìm sợ hãi, tìm một câu chuyện đời thường có thể giải thích tất cả.

Nhưng Esperanza không nói dối. Điều đó còn kinh khủng hơn. Cô thật sự không hiểu. Cô thật sự tin mình vẫn trong sạch. Cô thật sự tin cơ thể mình đang nhận những món quà không thể giải thích.

Mother Caridad không giận cô. Bà giận chính mình vì đã để sự thánh thiện của nơi này biến thành lý do để không hỏi những câu bẩn thỉu cần phải hỏi.

Sau khi Esperanza rời phòng để pha bình sữa cho Miguel, Mother Caridad thấy dải băng trắng dưới chân ghế. Nó mới, sạch, mép keo còn dính và có mùi cồn y tế quen thuộc.

Bà đặt nó cạnh phiếu khám cũ của Doctor Paloma. Cả hai có cùng một mùi: mùi bệnh viện, mùi kim loại sạch, mùi của những việc đã được làm rất cẩn thận.

Sự im lặng của tu viện không còn thánh thiện. Nó có cảm giác đang bị theo dõi.

Khi bà bấm số Doctor Paloma, chiếc điện thoại đổ chuông trong hành lang khóa dẫn xuống phòng thuốc cũ. Âm thanh ấy không lớn. Nó chỉ đủ để phá tan phần cuối cùng của lời giải thích vô tội.

Mother Caridad đi về phía âm thanh, tay siết chùm chìa khóa. Sister Esperanza đứng xa xa, ôm Miguel, khuôn mặt từ dịu dàng chuyển thành hoang mang như một người vừa nhận ra mình tỉnh dậy giữa căn phòng lạ.

Trong phòng thuốc, chiếc khay thép đặt cạnh tủ kính. Trên khay có một cuộn băng trắng, một ống tiêm tháo nắp, và một phong bì nâu giấu dưới lớp khăn gạc.

Read More

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *