Đêm 24 tháng 12, don Ramón đặt chiếc đĩa cuối cùng lên bàn rồi đứng im rất lâu trước bộ vajilla tốt nhất của Mariana. Ông vẫn lau từng mép đĩa như thể vợ mình sắp bước vào bếp và nhắc ông đừng để bacalao nguội.
Mariana đã mất nhiều năm, nhưng trong căn nhà nhỏ ở Puebla, Nochebuena vẫn là ngày bà còn hiện diện rõ nhất. Mùi romeritos, tiếng dao chạm thớt, chiếc khăn bàn trắng và giọng cười của Lili đều giữ bà lại trong từng góc nhà.
Lili, tên đầy đủ là Liliana, 31 tuổi, là maestra de kínder. Từ nhỏ cô đã có kiểu cười khiến người khác phải quay đầu nhìn, không phải vì ồn ào, mà vì nó quá giống tiếng của một căn nhà còn đủ người.

Lili chưa từng bỏ bữa tối Nochebuena với cha. Có năm cô sốt influenza vẫn quấn khăn tới. Có năm đang mang thai Sofía, cô bước từng bước chậm chạp, vừa đi vừa bảo mình giống patita de feria, rồi bật cười trước khi ngồi xuống.
Vì vậy, khi tin nhắn của Diego đến lúc 10:42 sáng: “Tu hija no se siente bien. Dice que no la esperes”, don Ramón không thấy buồn trước. Ông thấy lạnh. Một cái lạnh nhỏ, sắc, chạy từ cổ xuống ngực.
Ông nhắn lại ngay: “¿Está bien? Pásamela.” Không có câu trả lời trong ba phút. Rồi mười phút. Rồi hai mươi phút. Cuối cùng, Diego gửi: “Está dormida. Deje de insistir.”
Don Ramón gọi Lili. Bốn hồi chuông và hộp thư thoại. Giọng cô vang lên: “Hola, soy Lili. Déjame algo bonito.” Ông đã nghe câu đó hàng trăm lần, nhưng hôm ấy nó giống như tiếng vọng phát ra từ một căn phòng khóa trái.
Đến 8:03 tối, bacalao đã nguội. Romeritos se mặt. Nến thơm cháy thấp xuống, để lại mùi sáp ngọt lẫn với mùi cá và sự lo lắng. Trong điện thoại của ông có mười một cuộc gọi nhỡ gửi đi cho Lili, năm cuộc cho Diego, và một tin nhắn thoại chưa được hồi âm.
Ông ngồi bên cửa sổ nhìn ra con phố trống. Đèn nhà hàng xóm nhấp nháy. Trong kính, mặt ông phản chiếu già hơn mọi ngày. Một người cha có thể già đi, nhưng nỗi sợ cho con thì không bao giờ biết già.
Diego đã ở trong gia đình sáu năm. Don Ramón từng tin hắn theo cách một người cha già buộc phải tin người đàn ông mà con gái mình chọn. Ông cho hắn mượn dụng cụ, cho mượn tiền sửa camioneta, thậm chí giữ im lặng khi thấy Lili phải giải thích thay hắn quá nhiều lần.
Hai tháng trước, ông còn tới căn nhà thuê gần Atlixco để sửa chìa khóa fregadero. Ông nhớ rõ bếp, sân đất, hàng aguacate và bodega chứa vật liệu xây dựng của Diego. Ông đã giúp họ chuyển vào đó. Ông từng nghĩ căn nhà ấy là nơi con gái mình xây đời mới.
Tin tưởng đôi khi không vỡ ngay. Nó rạn từng đường nhỏ, cho đến khi chỉ cần một câu nói là cả tấm kính rơi xuống.
Sáu giờ sáng ngày 25 tháng 12, don Ramón lấy chìa khóa camioneta. Ông không gọi trước. Không báo cho Diego. Ông chỉ mặc áo khoác, nhét điện thoại vào túi và lái xe khi trời còn chưa sáng hẳn.
Con đường đất vào nhà Lili quen thuộc đến mức ông có thể đi bằng trí nhớ. Nhưng hôm ấy, trước portón, có ba chiếc xe lạ: một Suburban negra, một camioneta gris sin placas và một van blanca. Đó không phải xe của khách đến chúc mừng Giáng sinh.
Đèn trong nhà bật sáng. Bóng người di chuyển sau rèm. Không có tiếng trẻ con, không có tiếng Lili cười, không có âm thanh bếp núc. Chỉ có một bản nhạc nhỏ, đều đều, phát ra như để che thứ khác.
Don Ramón tắt máy cách đó một trăm mét. Ông gọi Lili. Hộp thư thoại. Gọi Diego. Điện thoại đổ chuông một lần rồi bị ngắt. Ông nhìn màn hình, nhìn thời gian, và biết mình đã không còn quyền chờ thêm.
Ông đi men theo hàng cây. Cha ông từng dạy cách bước qua đất khô mà không làm cành nhỏ gãy. Don Ramón không nghĩ mình còn nhớ bài học đó, cho đến khi nỗi sợ buộc mọi ký ức cũ trở về.
Sau bodega, mùi cigarro nồng hơn. Có tiếng đàn ông nói chuyện, một giọng cười thấp, tiếng ly chạm gỗ. Rồi ông nghe thấy thứ làm cổ họng mình tắt nghẹn: một hơi thở đứt quãng, như người cố nuốt tiếng đau.
Ông hé cửa lámina. Bên trong, bóng đèn vàng lắc nhẹ. Công cụ treo trên tường. Bao xi măng xếp chồng. Ván gỗ dựa vào góc. Và ở đó, cạnh một poste, Lili bị trói bằng cinchos de plástico.
Con gái ông có môi rách. Một bên mắt sưng gần kín. Chiếc sudadera azul cô mặc hai ngày trước khi mang panqué tới cho ông giờ phủ bụi, cổ tay đỏ hằn vì dây nhựa.
“Papá…” cô thì thào.
Don Ramón quỳ xuống. Ông không nhận ra chính tay mình khi nó không run. Ông tìm trên bàn dụng cụ một navaja oxidada, cắt từng cincho. Khi máu chạy lại vào tay, Lili cắn môi đến mức suýt bật máu.
“Con đi được không?” ông hỏi.
“Được.”
“Chạy được không?”
Lili nhìn ông bằng con mắt còn mở. “Vì Sofía thì được.”
Câu đó nói hết mọi điều mà Diego chưa nói. Lili không hỏi mình có thoát không. Cô hỏi bằng cả cơ thể rằng con gái cô ở đâu. Don Ramón cảm thấy một cơn giận lạnh đi trong người, thứ giận không la hét nữa mà bắt đầu tính đường.
Họ vừa định đứng lên thì cửa sau nhà mở. Một người đàn ông bước ra sân, hút thuốc, nhìn thẳng về phía bodega. Brasa đỏ trên đầu thuốc nhấp nháy trong sương sáng.
Lili siết tay cha. “Papá… Diego no me enfermó. Él me entregó.”
Người đàn ông tiến tới. Sau lưng hắn, Diego xuất hiện. Hắn không chạy. Không hốt hoảng. Hắn đi chậm, như thể đang bước vào một cuộc hẹn mà hắn tin mình vẫn kiểm soát.
“Don Ramón, suelte esa navaja,” Diego nói.
Không một lời giải thích. Không một câu hỏi Lili có đau không. Đó là khoảnh khắc don Ramón hiểu: người đàn ông này không bị kéo vào chuyện xấu. Hắn là cánh cửa mở cho chuyện xấu bước vào.
Lili hỏi: “Dime dónde está Sofía.”
Diego im lặng quá lâu. Chỉ cần vậy, cả bodega như nén lại. Trên một chiếc ghế gãy, don Ramón nhìn thấy mochila rosa của Sofía, chiếc túi hình mariposas mà Lili từng khoe vì con bé tự chọn.