Tỷ Phú Gặp Lại Người Vợ Mang Thai Đang Lau Sàn Giữa Sảnh Khách Sạn-ruby - Chainityai

Tỷ Phú Gặp Lại Người Vợ Mang Thai Đang Lau Sàn Giữa Sảnh Khách Sạn-ruby

Hồi 1: Sảnh khách sạn

Grand Imperial Hotel luôn biết cách làm nỗi đau trở nên lịch sự. Đèn thủy tinh rơi xuống từ trần cao như những cụm sao đắt tiền, nền cẩm thạch sáng đến mức phản chiếu cả sự tự tin của người bước qua nó.

Đêm đó, Alejandro Montero bước vào lúc tám giờ tối. Ba mươi chín tuổi, ông là kiểu đàn ông mà nhân viên bảo vệ nhận ra trước khi máy quét cửa kịp kêu, kiểu người khiến quản lý khách sạn tự chỉnh lại cà vạt.

Image

Ông sở hữu công ty xây dựng, khách sạn và trung tâm thương mại. Tên ông xuất hiện trên tạp chí kinh doanh, còn trong những cuộc họp, người ta hạ giọng khi nhắc đến quyết định của ông như nhắc đến thời tiết.

Bên cạnh ông là Valeria. Cô đã ở bên ông ba tháng, đủ lâu để đứng trong ảnh, chưa đủ lâu để hiểu những khoảng lặng trong nhà ông. Chiếc váy đỏ của cô nổi bật giữa sảnh như một dấu chấm than.

Valeria nói về bữa tối, spa, sân thượng và những bức ảnh. Alejandro nghe bằng nửa tai. Điện thoại ông rung liên tục vì bản đề xuất triệu đô và các cuộc gọi bị bỏ lỡ.

—Alejandro, cất điện thoại đi dù chỉ tối nay thôi —Valeria nói.

Ông thở ra.

—Anh chỉ xử lý nốt việc này.

Nhưng ông không xử lý được gì thêm.

—Chào buổi tối, thưa ngài. Ngài có cần hỗ trợ hành lý hoặc khăn cho phòng không?

Giọng nói đó làm toàn bộ cơ thể ông dừng lại. Không phải vì nó lớn. Nó quá nhỏ, quá lịch sự, quá cố gắng không làm phiền ai. Chính sự cố gắng ấy khiến ông nhận ra.

Lucia.

Vợ ông.

Bảy tháng trước, Lucia biến mất khỏi nhà họ. Không tranh cãi cuối cùng. Không tạm biệt. Không một cuộc gọi nào trở lại. Chỉ có một căn phòng trống, một ngăn kéo lạnh và một sự im lặng khiến Alejandro mất ngủ nhiều đêm.

Ông đã thuê người tìm cô. Ông đã kiểm tra bệnh viện, sân bay, tài khoản ngân hàng và các số điện thoại cũ. Mọi thứ đều dẫn đến một kết luận khó nuốt: Lucia đã chọn rời đi.

Nhưng giờ cô đứng trước mặt ông trong đồng phục dọn phòng màu xanh, đẩy xe hóa chất và khăn trắng. Tóc cô búi vội. Tay cô đỏ rát vì chất tẩy. Gương mặt cô gầy đi như thể nhiều tháng đã mài vào xương.

Và cô đang mang thai.

Rất rõ.

—Lucía… —ông nói.

Valeria cau mày.

—Anh biết cô ta à?

Lucia nhìn xuống, chỉ một giây. Khi ngẩng lên, đôi mắt cô không còn là đôi mắt từng đợi ông về sau những bữa tối muộn. Nó là đôi mắt của một người đã học cách sống sót mà không mong được cứu.

—Dịch vụ có vấn đề gì không, thưa ngài?

Read More

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *