Góa Phụ Mang Thai Gõ Bảy Cánh Cửa Và Bí Mật Sau Ngọn Đồi-nhu9999 - Chainityai

Góa Phụ Mang Thai Gõ Bảy Cánh Cửa Và Bí Mật Sau Ngọn Đồi-nhu9999

Severina không sinh ra để trở thành một người đàn bà khiến cả làng quay mặt. Trước khi chồng mất, cô từng là người luôn trả lại bát men đã mượn, luôn chia nửa bó củi cho nhà bên khi trời trở rét.

Chồng cô chết vào một buổi sáng khô khốc, khi bụi đã phủ trắng bậu cửa và giếng làng xuống thấp đến mức tiếng gàu chạm nước nghe như tiếng kim loại cào đá. Severina khi ấy đang mang thai tháng thứ năm.

Từ ngày đưa tang, Don Castulo bắt đầu xuất hiện trước hiên nhà cô. Ông ta không hét. Ông ta không cần hét. Những người có quyền lực thật sự thường nói nhỏ, vì cả làng đã học cách nghiêng tai xuống.

Image

Ông ta muốn Severina rời khỏi căn nhà đất mà chồng cô để lại. Mảnh vườn khô ấy không đáng bao nhiêu với người ngoài, nhưng nó nằm cạnh đường dẫn vào kho ngô của Don Castulo. Với ông ta, mọi thứ gần đất của ông ta đều phải thuộc về ông ta.

Severina từ chối ký. Cô không có luật sư, không có anh em trai đứng sau, không có tiền để đi thị trấn. Cô chỉ có Matthew, Lucía và một đứa bé chưa chào đời đá nhẹ dưới lớp váy bạc màu.

Ba ngày sau, tờ cáo thị được dán ngoài kho ngô. Ai cho Severina nước, bánh, nơi ngủ, hay đường đi, người đó sẽ mất việc mùa gặt. Ai để cô vào sân, người đó sẽ bị cắt phần nước trong sổ chia của nhà thờ San Jacinto.

Đó không phải luật. Nhưng ở nơi Don Castulo kiểm soát giếng, ruộng, kho hạt và nợ mùa trước, một câu nói của ông ta còn có sức nặng hơn giấy đóng dấu. Cả làng hiểu điều đó trước cả khi Severina gõ cánh cửa đầu tiên.

Hôm ấy, mặt trời đứng ngay trên đầu. Severina đi chân trần trên con đường đất, bụng bầu bảy tháng nặng xuống từng bước. Matthew sáu tuổi bám váy mẹ. Lucía bốn tuổi nằm trên hông cô, môi nứt vì khát.

Người đầu tiên nhìn thấy cô là tôi. Tôi đang đứng sau cánh cổng gỗ nhà mình, cầm cái ca thiếc mà lẽ ra chỉ cần đưa qua khe cửa là xong. Một ngụm nước. Một việc nhỏ đến mức đáng xấu hổ khi phải cân nhắc.

Nhưng lúc Severina bước đến nhà đầu tiên, tôi thấy rèm cửa bên đó động nhẹ. Cô gõ ba tiếng. “Làm ơn,” cô nói, giọng khàn như bị cát mài qua cổ. “Chỉ một chút nước thôi.”

Cánh cửa mở ra rất hẹp. Một con mắt nhìn cô, nhìn Matthew, rồi nhìn cái bụng tròn dưới váy. Sau đó cánh cửa đóng lại, nhẹ đến mức còn lịch sự. Sự lịch sự ấy mới là phần tàn nhẫn nhất.

Cánh cửa thứ hai không mở. Cánh cửa thứ ba là nhà thầy giáo của Trường San Jacinto. Ông ấy đứng sau cửa lưới, tay còn dính mực tím từ sổ điểm danh, và nói rằng ông có gia đình.

Severina gật đầu như thể cô hiểu. Người nghèo thường bị buộc phải hiểu những điều đáng lẽ không ai có quyền bắt họ hiểu. Cô kéo Matthew đi tiếp, còn Lucía ngả đầu trên vai mẹ, mắt nhắm lại vì nắng.

Cánh cửa thứ tư, thứ năm, thứ sáu, thứ bảy đều khép. Không ai ném đá. Không ai chửi rủa. Không ai nói Severina đáng chết. Họ chỉ cư xử như thể sự khát nước của cô là chuyện xảy ra ở một nơi khác.

Cả làng đứng yên trong những động tác dang dở. Một người đàn ông giữ gàu nước lơ lửng trên miệng giếng. Hai bà già ngừng nhặt đậu. Một đứa trẻ bị mẹ kéo vào nhà trước khi kịp hỏi tại sao.

Không ai động đậy.

Tôi còn nhớ cảm giác cái ca thiếc trong tay mình nóng lên. Tôi đã muốn gọi cô. Tôi đã muốn mở cổng. Rồi tôi nhìn về phía kho ngô của Don Castulo, nơi tờ cáo thị vẫn dính trên tường, và tôi đứng yên.

Và nỗi sợ, một khi chui vào lồng ngực, nặng hơn cả tội lỗi. Nó khiến người ta tưởng mình đang bảo vệ gia đình, trong khi thật ra chỉ đang tập sống chung với một phần mục nát bên trong.

Khi chiều xuống, Severina không còn đủ sức đi nữa. Cô ngồi dưới cây khô ngoài rìa làng, bẻ chiếc bánh ngô mỏng thành ba phần. Hai phần lớn nhất đưa cho Matthew và Lucía. Phần còn lại cô giữ rồi đặt lại cho con trai.

“Mẹ không đói,” cô nói.

Matthew không tin. Trẻ con nghèo học cách nhận ra lời nói dối trước khi học đủ chữ để viết tên mình. Nó nhìn mẹ bằng đôi mắt già đi trong một buổi chiều, rồi cúi xuống ăn từng mẩu nhỏ.

Đêm ấy lạnh. Cái lạnh ở vùng hạn không mềm như sương; nó bò lên từ mặt đất, luồn vào xương sau một ngày bị nướng cháy. Severina ôm hai con vào lòng, còn đứa bé trong bụng đạp liên tục.

Cô không ngủ. Cô nhìn làng tối dần sau lưng, nhìn những ô cửa có ánh đèn, và hiểu rằng có những nơi vẫn sáng không phải vì lòng tốt còn sống, mà vì người bên trong đã khóa cửa an toàn.

Trước bình minh, Severina đứng dậy. Có hai con đường. Một đường dẫn sang thị trấn khác, xa hơn, khô hơn, nơi cô có thể gục xuống trước khi tới giếng đầu tiên. Đường còn lại lên đồi, nơi dân làng gọi là không có gì.

Read More

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *