Góa Phụ Cứu Bà Lão Bị Gọi Là Phù Thủy Rồi Sự Thật Mở Ra-chloe - Chainityai

Góa Phụ Cứu Bà Lão Bị Gọi Là Phù Thủy Rồi Sự Thật Mở Ra-chloe

Mặt trời hôm đó không chỉ nóng. Nó tàn nhẫn. Nó rơi xuống con đường đất, bật lên từ sỏi, rồi dính vào da mẹ con tôi như một lớp bụi không thể phủi sạch.

Tôi kéo chiếc xe đẩy cũ bằng cả hai tay. Phía sau là bảy đứa con, đứa lớn nhất là Mateo, đứa nhỏ nhất là Lucía. Chúng bước chậm vì đói, không phải vì lười.

Chồng tôi từng là người kéo xe thay tôi. Ông cao, ít nói, làm ở công trường từ sáng đến tối và luôn về nhà với bụi vôi bám trên cổ áo. Rồi một ngày, họ bảo ông trượt chân.

Image

Một câu nói như thế đã xóa sạch một người đàn ông.

Hồ sơ tai nạn được đóng trong một ngày. Biên bản công trường ghi “té ngã không có dấu hiệu bất thường”. Phòng Phúc Lợi thị trấn ghi tên tôi vào danh sách cần xem xét vì “không đảm bảo ổn định cho trẻ nhỏ”.

Từ đó, mọi thứ đổi giọng. Hàng xóm không còn gọi tôi là señora. Họ gọi tôi là người đàn bà có bảy đứa con. Gia đình tôi nói bằng sự thương hại sắc hơn dao.

Tôi vẫn cố giữ nhà, dù đó chỉ là căn nhà cũ chúng tôi được ở nhờ ngoài rìa thị trấn. Mái nứt. Tường ẩm. Nhưng dưới mái nhà ấy, bảy đứa trẻ còn có chỗ để ngủ sát vào nhau.

Trưa hôm đó, chúng tôi chỉ có hai túi bánh mì cứng và một tấm chăn rách. Lucía ngậm viên đá để dỗ cái bụng. Mateo đi sau cùng, cố giả vờ mình không mệt.

Rồi tôi thấy bà lão.

Bà nằm bên vệ đường, trong đám cỏ khô cháy vàng. Áo đen của bà bám bụi. Máu khô trên tóc. Hai bàn tay bị cào rách như đã cố bám vào đất để bò.

Có hai chiếc xe đi ngang. Không ai dừng. Một người đàn ông đi xe đạp còn hét rằng đừng chạm vào bà, vì bà là phù thủy và mang xui xẻo.

Tôi đứng đó, với bảy đứa con đói phía sau.

Tôi biết mình không nên dừng lại. Tôi biết mỗi miếng bánh chia thêm cho một người lạ là một miếng bớt khỏi miệng con tôi. Tôi biết lòng tốt đôi khi là thứ người nghèo không đủ tiền để có.

Nhưng khi một người phụ nữ từng bị cả thế giới bỏ rơi, cô ấy nhận ra khuôn mặt của sự bỏ rơi rất nhanh.

Tôi cúi xuống hỏi bà còn nghe thấy không. Bà mở mắt. Đôi mắt ấy trong và lặng đến đáng sợ. Bà nắm cổ tay tôi, lạnh như nước giếng, rồi nói: “Đừng bỏ ta ở đây, con gái.”

Mateo phản đối. Những đứa nhỏ khóc. Tôi vẫn bảo con giúp tôi nâng bà lên xe đẩy. Bà nhẹ đến mức khiến tôi sợ, như thể thân thể ấy đã bỏ lại phần lớn sức nặng ở một nơi khác.

Chúng tôi đưa bà về căn nhà cũ. Tôi đặt bà lên giường mình, rửa vết thương bằng nước ấm, xé váy làm băng, rồi đưa cho bà miếng bánh cuối cùng.

Bà ăn rất chậm. Không cảm ơn ngay. Chỉ nhìn tôi như đang đọc từng vết nứt trong đời tôi.

Đêm xuống, gió thổi mạnh ngoài vách. Nhưng bên trong căn nhà lại im lặng kỳ lạ. Không tiếng chuột. Không tiếng gỗ co lại. Ngọn nến trên bàn đứng yên, thẳng như có bàn tay vô hình giữ lấy.

Tôi ngồi vá áo cho Mateo thì bà lão nói: “Con của con đã đói nhiều ngày rồi.”

Tôi đáp rằng ai cũng nhìn thấy điều đó. Bà lắc đầu. “Ta nhìn thấy nhiều hơn.”

Rồi bà nói câu khiến cây kim rơi khỏi tay tôi.

“Chồng con không chết vì tai nạn.”

Tôi nổi giận trước khi kịp sợ. Tôi hỏi bà là ai. Bà nói bà chỉ là một người đàn bà mà những kẻ hèn gọi là phù thủy vì chúng không muốn ai hiểu điều chúng làm.

Read More

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *